Xhaka:”Buồn nhất là khi tôi bị chính các CĐV Arsenal chửi”

“Đầu tiên, tôi muốn nói rõ rằng tôi yêu Arsenal. Luôn yêu và sẽ tiếp tục như vậy. Tôi sẽ cống hiến hết mình cho câu lạc bộ cho đến ngày ra đi. Tôi cũng biết rằng một số người không thích tôi. Đây là một phần của bóng đá và tôi hoàn toàn hiểu điều đó.

Nhưng ngày hôm đó trước Crystal Palace, mọi thứ đã đi quá giới hạn. Chúng tôi đã dẫn trước 2–0, họ gỡ hoà 2–2, và sau đó tôi bị thay ra trong khoảng phút thứ 60.

Tôi chưa kịp di chuyển thì nghe thấy những tiếng la ó từ khán đài. Không chỉ từ một nhóm nhỏ CĐV – mà từ rất nhiều người. Tôi đã bị sốc. Tôi chưa bao giờ trải qua bất cứ điều gì như vậy.

Khi đến gần đường hầm, tôi nhìn lên những CĐV đang ngồi ở khán đài gần đó – và đấy là ký ức mà tôi sẽ không bao giờ có thể quên được.

Bây giờ khi nhắm mắt lại, tôi vẫn có thể nhìn thấy những khuôn mặt của họ. Tôi có thể thấy sự tức giận của họ.
Không phải là họ không thích tôi. Không, nó khác.

Đó là sự căm ghét. Sự căm ghét trần trụi.

Tôi thực sự không hề phóng đại nó.

Nghe này, những lời chỉ trích chưa bao giờ là vấn đề đối với tôi. Hôm nay Xhaka đá như c*t ấy. OK. Chẳng có vấn đề gì cả.

Nhưng bị la ó bởi chính CĐV nhà? Trong khi đang là đội trưởng? Nó hoàn toàn khác biệt. Đó là về sự tôn trọng. “Sự tôn trọng” luôn có ý nghĩa rất lớn đối với tôi, ngay từ khi tôi còn là một đứa trẻ. Đó là thứ tôi học được từ mẹ. Tôn trọng cha mẹ của bạn. Tôn trọng câu lạc bộ của bạn, đồng đội của bạn, người hâm mộ của bạn.

Hôm đó, tôi cảm thấy rất không được tôn trọng. Những lời chỉ trích đã đi quá giới hạn. Nó khiến tôi tổn thương.
Vâng, tôi là đội trưởng Arsenal.

Nhưng tôi cũng là một con người.

Vì vậy, là một con người và bị tổn thương, tôi đã phản ứng.

Tôi đã đáp trả lại, hướng tai mình về các CĐV một cách khiêu khích và khi rời đường pitch, tôi đã ném áo xuống đất và đi thẳng vào đường hầm.

Tôi có sai không khi làm những điều đó? Có.

Nhưng liệu tôi có làm khác đi nếu ngày mai những điều đó tái diễn không? Thành thật mà nói, tôi không biết.
Tôi phải thành thật về điều đó. Tôi là một người đa cảm.

Bạn có thể hình dung, sự căm ghét và thiếu tôn trọng đó lớn đến nỗi mà tôi không nghĩ rằng sẽ dành nó cho kẻ thù tồi tệ nhất của mình.

Cho đến hiện tại, nếu chúng tôi bị thua trận, tôi ghét phải đi những mét cuối cùng để vào đường hầm, bởi vì tôi vẫn nhận ra những gương mặt đó. Vẫn là những người đó đang ngồi ở đó.

Vì vậy, bây giờ, tôi chỉ tiếp tục cúi đầu.

Tôi đã sống qua cơn ác mộng đó một lần. Tôi không muốn phải trải qua nó một lần nào nữa.

Cha mẹ và người đại diện của tôi đã có mặt tại trận đấu đó với Palace, vì chúng tôi sẽ thương thảo một hợp đồng mới với ban lãnh đạo vào ngày hôm sau.

Chúng tôi thậm chí đã không ở lại đó cho đến khi trận đấu kết thúc. Trên đường về nhà, không ai nói một lời. Tất cả chìm trong im lặng trong khoảng một giờ đồng hồ, tôi thì lái xe. Không có cuộc gọi nào, không có lời nói nào, không có gì cả. Chúng tôi về nhà, và người đầu tiên lên tiếng là mẹ tôi.Bà ấy nói, “Vậy … giờ con muốn ăn gì?”

Một người mẹ điển hình, bạn biết đấy, bà ấy đang cố gắng an ủi tôi, nhưng tôi có thể thấy trong mắt bà rằng bà cũng đang thực sự thất vọng.”

Có thể có nhiều ghét Granit, ngay cả mình cũng nóng mặt khi xem tình huống đó, cũng như những thẻ phạt lãng xẹt. Tuy nhiên, sau tất cả, Xhaka vẫn là cầu thủ yêu thích của mình và Thuỵ Sĩ sẽ lại có một fan thời vụ ở WC2022 tới.