Thật mừng vì thời gian qua Arsenal chơi tấn công liên tục

Arteta giữ mọi thứ tối giản với hệ thống 4-2-3-1 trong 15 trận đầu tiên, sau đó thử nghiệm hệ thống 4-3-3 ngay khi bóng đá trở lại hậu giãn cách. Bộ ba tiền vệ Joe Willock, Matteo Guendouzi và Granit Xhaka chỉ tồn tại đúng 7 phút trước Manchester City, để rồi tiền vệ người Thuỵ Sĩ phải rời sân vì chấn thương và được thay thế bằng Dani Ceballos. Chung cuộc, Arsenal thua 0-3 trong trận đấu đó. Ở trận đấu kế tiếp gặp Brighton & Hove Albion, Arteta thử nghiệm Bukayo Saka trong hàng tiền vệ ba người, dù có 60’ đầu tiên bùng nổ, đội bóng của ông vẫn để thua với tỉ số 2-1.

Mục tiêu đường dài của Arteta rõ ràng là hệ thống 4-3-3 lý tưởng, nhưng các cầu thủ lúc này chưa sẵn sàng cho điều đó. Ông đã phải chuyển sang một hệ thống 3-4-3 mang tính ‘bước đệm’, được triển khai trong 1/4 của tổng số 100 trận đầu tiên.

Trong giai đoạn hậu giãn cách ở mùa giải 2019-20, hệ thống 3-4-3 này đã mang lại những sự hữu ích nhất định. Với việc Xhaka và Ceballos không đủ khả năng dẫn quả bóng lên phía trước, phương án tấn công qua các tiền vệ biên Kieran Tierney (đôi khi chơi trung vệ lệch), Ainsley Maitland-Niles hay Hector Bellerin giúp Arsenal hút được đội hình đối phương lên cao, qua đó thoát pressing nhanh chóng và đưa quả bóng thật tốc độ lên phía trước, nơi họ có nhiều không gian để xâm nhập.

Cách triển khai đó đặc biệt mang lại hiệu quả trong hai trận bán kết và chung kết FA Cup trước Man City và Chelsea, nhưng nó cũng đã nhanh chóng bị bắt bài ở ngay đầu mùa giải 2020-21. Arteta dường như nhất quyết né tránh lựa chọn quay về sơ đồ 4-2-3-1 với một tiền vệ sáng tạo làm cấu nối giữa hàng tiền vệ và hàng công, điều đó đã khiến ông phải trả giá đắt trong giai đoạn mùa đông năm đó.

Có thể thấy trong Đồ hoạ 2, thể hiện giá trị bàn thắng kì vọng (xG) trung bình – không bao gồm penalty – của Arsenal tính từ đầu mùa 2018-19, họ đã chạm tới mốc xG thấp nhất trong giai đoạn nửa đầu mùa trước.

Tới giữa mùa 2020-21, các con số về mặt tấn công đã có sự cải thiện, không lâu sau khi Emile Smith Rowe và Martin Odegaard bắt đầu ra sân thường xuyên hơn tại Premier League.

Cặp đôi này bổ sung thứ mà Arsenal còn thiếu, đó là khả năng chơi giữa các tuyến phòng ngự đối phương, tạo ra cầu nối để đội bóng tiếp cận ⅓ cuối sân. Hệ quả tất yếu, lần dầu tiên dưới thời Arteta, thông số “xG tạo ra” của Arsenal vươn lên cao hơn thông số “xG nhận vào”. Đây là giai đoạn mà Arsenal có được lối chơi thiên về tấn công nhất dưới thời Arteta.