Sau 100 trận, những yêu cầu của Arteta đã trở nên rõ ràng hơn

Trước khi Mikel Arteta nhậm chức, mục tiêu quan trọng và rõ ràng nhất đó là cải thiện về mặt phòng ngự của Arsenal. Trong 15 trận Premier League trước đó, dưới thời Emery và Freddie Ljungberg, họ để thua tổng cộng 26 bàn và chỉ có duy nhất 1 lần giữ sạch lưới. Khi đó, một trong những ghi nhận chính của Ljungberg đó là việc đội bóng không thể phòng ngự trong các tình huống chuyển trạng thái, với ví dụ điển hình là trận thua Man City 0-3 ngay trên sân nhà Emirates vào tháng 12.

“Bài học rút ra được đó là chúng tôi lại bị xé toang mỗi khi chuyển trạng thái. Hãy nhìn vào Man City, khi chúng tôi có cơ hội phản công, họ nhận 5 thẻ vàng chỉ để ngăn chặn chúng tôi làm việc đó. Họ rõ ràng đã tập luyện từ trước, nhưng đấy là thứ mà chúng tôi cần học hỏi, chúng tôi cần một chút gì đó máu lạnh hơn,” vị HLV người Thuỵ Điển nhận xét sau trận thua, đồng thời cũng là trận cuối cùng ông cầm quyền tại Arsenal.

Arteta đối mặt với những vấn đề tương tự ngay khi ông tiếp nhận chiếc ghế. Nhất là khi cường độ phòng ngự của Arsenal sụt giảm nhanh chóng trong nửa đầu mùa 2019-20, có thể thấy những khó khăn trong việc duy trì nền thể lực mà Arteta mong muốn.

Ở mùa giải này, vì một vài lí do nào đó, con số “xG nhận vào” vẫn tiếp tục tăng, bất chấp những màn thể hiện ấn tượng về mặt phòng ngự. Ba trận mở màn thất bại đặt ra cho Arteta và các học trò một đỉnh núi để vượt qua nhằm khôi phục lại sự cân bằng. Như có thể thấy lúc này, hiệu số bàn thắng bại của họ đã quay lại mức 0, Arsenal đang ngày càng trở nên hiệu quả và chỉn chu hơn, dù tấn công ít hơn.

Hơn nữa, hàng phòng ngự của họ đã chứng minh được sự vững chắc ngay cả khi thường xuyên phải đối mặt với những sức ép khổng lồ trong hiệp 2 (ví dụ trước Watford, Leicester City, Tottenham và Burnley). Có vẻ như Arteta cuối cùng cũng có được cho mình một hàng thủ đáng tin cậy, khi mà Aaron Ramsdale đã giữ sạch lưới 7/11 trận trên mọi đấu trường mùa này. Bước kế tiếp với Arsenal sẽ là giảm thiểu các cơ hội phải nhận và kiểm soát trận đấu từ đầu tới cuối.

Như đã chỉ ra trong bài phân tích trước của The Athletic, Pierre Emerick Aubameyang là cầu thủ dẫn đầu đội bóng về khả năng gây áp lực. Bên cạnh đấy, dữ liệu cũng cho thấy Arsenal mùa này gây áp lực ở 1/3 cuối sân nhiều hơn 5% so với mức trung bình Premier League (28.4%). Nhưng ở mức độ tổng thể, cường độ phòng ngự đó là rất khó để duy trì (Đồ hoạ 3).

Có thể thấy ngay từ những ngày đầu của triều đại Arteta, các cầu thủ không thể đảm bảo cường độ hoạt động đó xuyên suốt cả trận đấu. Ví dụ tiêu biểu là trận sân nhà gặp Chelsea mùa giải 2019-20, Arsenal áp đảo đoàn quân Frank Lampard xuyên suốt hiệp đấu đầu tiên, để rồi nhận thất bại 2-1 với cả hai bàn thua đều đến sau phút 80 – khi mà năng lượng của đội bóng đã suy giảm.

Dẫu vậy, thành tích phòng ngự của Arsenal đã cải thiện rõ rệt trong giai đoạn đó. Trong 15 trận đầu tiên của Arteta tại Premier League, họ có được 7 trận giữ sạch lưới và chỉ để thua 14 bàn. Xuyên suốt 100 trận đã qua luôn tồn tại sự chú trọng về mặt phòng ngự – ngay cả khi điều này bị che phủ bởi các sai sót cá nhân. Nhưng khi mà Arsenal trở nên bị động hơn như ở mùa giải trước, đã có những lo lắng về việc họ sẽ lại để lọt lưới và đánh rơi điểm như trước Chelsea. Điều đó đòi hỏi họ phải cố gắng trụ vững trong những giây phút mong manh cuối trận.

Sau 100 trận, những yêu cầu của Arteta đã trở nên rõ ràng hơn, nhưng vẫn còn đó một chặng đường dài phía trước. Ưu tiên trước hết sẽ là tạo dựng nền móng vững chắc với một hàng phòng ngự kiên cố, tiếp đến là những cải thiện về mặt tấn công.

Cách tiếp cận của Arteta trong những trận gần đây đã mang lại những kết quả tốt. Bên cạnh đó, với một đội hình trẻ hơn, có thể cảm nhận được khát khao cống hiến của những cầu thủ không được ra sân thường xuyên, với ví dụ là màn trình diễn của Odegaard trước Watford hay những ảnh hưởng của Nuno Tavares khi thế vai Tierney nơi hành lang cánh trái.

Arteta cần lấy đó làm bàn đạp để tiến tới trước, đồng thời đảm bảo rằng ông sẽ không một lần nữa lạc lối trong cách tiếp cận (như với sơ đồ 3-4-3). Việc Arsenal không phải bận tâm đến đấu trường châu Âu rõ ràng là một lợi thế trong thời gian qua, nhưng nếu mục tiêu trước mắt là quay lại Champions League để khẳng định mình, 100 trận tiếp theo của Arteta sẽ phải ổn định và thuyết phục hơn rất nhiều so với 100 trận trước đó.