M.U: Thứ bóng đá tín hiệu, định hướng gây áp lực

Dưới thời Ole Gunnar Solskjaer: gây áp lực tầm cao, muốn đoạt lại bóng, nhưng thiếu có tính tổ chức theo đội hình, các cá nhân gây áp lực thiếu đồng bộ.

Trận đấu gần nhất: Cristiano Ronaldo không đá chính, đội hình khi gây áp lực tầm cao được tổ chức tốt hơn, các cá nhân có sự đồng bộ hơn, nhưng quyết định gây áp lực không hợp lý theo định hướng.

m.u-gay-ap-luc

Đây là một ví dụ điển hình cho những gì Man United có thể cải thiện trong lối chơi với cường độ gây áp lực ở tầm cao, và có được hiệu quả đoạt bóng tốt hơn. Jadon Sancho hay Mason Greenwood ở các trận đấu trước có ý thức áp sát, nhưng các quyết định được đưa ra thiếu sự huấn luyện và tính thông tin. Việc gây áp lực của các cầu thủ này gần như chỉ tập trung vào người nhận bóng, không có sự chuẩn bị, quan sát và ý thức hạn chế các đường chuyền của cầu thủ ở khoảng trống và có xu hướng nhận bóng tiếp theo.

mu-gay-ap-luc

Với thực trạng này, Bruno Fernandes gần như là cá nhân quan trọng nhất trong đội hình ở trạng thái không có bóng, người ý thức và hiểu được cách gây áp lực phù hợp nhất không chỉ cho bản thân, mà còn cho các đồng đội. Bruno không dưới 2 lần ở trận gặp Chelsea phải ra tín hiệu cho những người đồng đội di chuyển gây áp lực đúng cách.

Các cầu thủ Man United rõ ràng không phải là những người thiếu tốc độ, thiếu sức mạnh, thiếu sự quyết tâm, nói riêng ở vấn đề này, mà họ chưa được tổ chức, huấn luyện và chuẩn bị tốt nhất trong việc gây áp lực ở khu vực 1/3 sân đối phương.