Arteta: Kiểm soát bóng với các biến thể lùi sâu

Artete | kiểm soát bóng với các biến thể. Xhaka, Odergaard và Tomi.

Từ khi tiếp quản Arsenal với vai trò một nhà quản lý, Arteta đã rất ưa thích sử dụng sơ đồ 4-2-3-1 và các biến thể của nó và đặt biệt là nhân sự của Arsenal cũng phù hợp với những ý tưởng của Arteta. Trong trận thua trước Everton hôm vừa rồi, đội bóng đón chào sự trở lại của Xhaka sau một thời gian dài dưỡng thương.

Sự trở lại của tiền vệ người Thụy Sĩ không chỉ giúp Arteta bớt nhức đầu trong vấn đề nhân sự mà nó còn giúp giải quyết nhiều vấn đề về mặt chiến thuật.

Với Xhaka trong đội hình, Arteta có đủ những nhân sự tốt nhất để lắp ghép vào đội hình ưa thích của ông. Trong những trận đấu vừa qua, Lokonga đã thể hiện tương đối ổn, nhưng đội bóng vẫn thiếu đi một người có đủ khả năng giữ nhịp, điều tiết và phát triển bóng.

Xhaka có thể giải quyết những thiếu sót đó. Anh có thể lùi xuống để tham gia build-up cùng hàng thủ. Có thể phát động tấn công bằng những đường phát triển bóng ra bất ngờ ra sau hàng thủ đối phương. Có thể điều tiết và tổ chức lại nhịp độ trận đấu bằng khả năng giữ bóng và extra passes.

Trong trận đấu với Everton, Arsenal bulid-up với khối đội hình 2-4-4, Tomi và Tierney dâng cao ngang hàng với cặp double-pivot. Everton chủ yếu pressing với 4-4-2 trong giai đoạn phát triển bóng thứ hai của Arsenal. Từ đây, hai trung vệ của Arsenal tạo được thế 2v2 với hai tiền đạo của Everton trong giai đoạn đầu của phát triển bóng. Nhưng đôi khi, Xhaka sẽ lùi về hợp với bộ đôi trung vệ để tạo thành back 3 và tạo thế 3v2 với lớp press đầu tiên của Everton.

Từ khi Tomi cập bến Emirates, Arsenal của Arteta đã da dạng hơn nhiều trong giải pháp sử dụng các biến thể của 4-2-3-1 trong quá trình kiểm soát bóng. Với sự đa năng của Tomi……đầu tiên, ta sẽ thấy Arsenal kiểm soát bóng với 4-2-3-1 bất đối xứng, với Tomi thi đấu lai giữa một full-back và một trung vệ lệch phải. Tierney dâng cao ở cánh trái, Saka chơi cao và rộng ở bên cánh phải và Martinelli sẽ di chuyển vào half-space bên trái để tạo không gian ở biên cho Tierney.

Với 4-2-3-1 bất đối xứng, Arsenal có thể trực tiếp tạo lợi thế 3v2 với hai tiền đạo của Everton trong gian đoạn phát triển bóng đầu tiên mà không cần sự lùi về của một trong 2 pivot. Điều này trực tiếp tạo lợi thế trong gian đoạn đầu và cũng đồng thời giữ được lợi thế ở khu vực giữa sân. Khi bóng được phát triển từ hàng thủ, Tomi hoàn toàn có thể di chuyển dâng cao vào half-space để trở thành một option chuyền bóng bên cạnh Saka và Odegaard.…thứ 2, Arsenal sẽ kiểm soát bóng với 2-3-5. Tomi trở thành một inverted fullback, Odergaard và Martinelli sẽ thi đấu ở half-space, Saka và Tierney trở thành hai wide-hight player ở hai bên cánh.

Với 2-3-5, Arsenal tạo ra một hệ thống nền tảng và có chiều sâu. Họ có những cầu thủ tốt nhất để kiểm soát bóng từ bên dưới, đồng thời giải phóng tối đa khả năng của những cầu thủ có khả năng tấn công và có tốc độ tốt. Lợi thế của nó là rõ rệt khi nó trực tiếp pressing 4-4-2 của Everton.