Arssenal: 4-2-3-1 linh hoạt và giàu sự lựa chọn

Kể từ khi chuyển từ hệ thống 3-4-2-1 sang 4-2-3-1 ở giữa mùa giải trước, Mikel Arteta dường như đã tìm được công thức lí tưởng để vận hành cỗ máy Arsenal. Vị HLV người Tây Ban Nha trung thành với sơ đồ đó trong hầu hết các trận đấu mùa này. Việc có được sự cân bằng và linh hoạt ở khu vực giữa sân mang lại những lợi thế nhất định cho Arsenal ở tất cả các giai đoạn chơi bóng, đặc biệt là khi chuyển trạng thái.

Nhiều cái tên khác nhau đã được sử dụng để hợp thành bộ 3 tiền vệ của Arsenal, nhưng có lẽ mắt xích để lại nhiều ấn tượng nhất chính là Emile Smith Rowe. Tiền vệ 21 tuổi đã có cho mình 8 bàn thắng và 2 kiến tạo sau 17 lần ra sân, đảm nhiệm nhiều vai trò khác nhau trong hệ thống chiến thuật Pháo thủ.

Đáng chú ý, sự linh hoạt về mặt vị trí của Smith Rowe giúp Arteta có nhiều lựa chọn hơn trong cách bố trí nhân sự nơi hàng công, ví dụ như việc đẩy Smith Rowe dạt biên để mang Martin Odegaard trở lại đội hình thời gian gần đây, hay thậm chí sử dụng Alexandre Lacazette đá sau lưng Aubameyang ở một số trận đấu. Dù khả năng săn bàn của Lacazette mùa này là chưa thực sự ấn tượng, nhưng anh lại cho thấy những đóng góp quan trọng ở khía cạnh counter-pressing hay hỗ trợ triển khai bóng từ tuyến dưới. Sự cần mẫn của tiền đạo người Pháp dần biến anh thành một mắt xích khó thay thế, đồng thời cũng phần nào giảm bớt áp lực cho Arsenal trong việc tìm kiếm một tiền đạo chất lượng ở giai đoạn tới.

Trong khi đó, Bukayo Saka vẫn đang là vũ khí tối quan trọng trên hàng công Pháo thủ, khi đã ra sân cả 19 trận mùa này. Càng ngày càng cho thấy sự xuất sắc trong vai trò chạy cánh nghịch (inverted winger), Saka đang dần trở thành cầu thủ quan trọng bậc nhất tại Arsenal dù mới chỉ 20 tuổi. Bên cạnh đó, Gabriel Martinelli cũng là một sự lựa chọn chất lượng khác nơi hành lang cánh, giúp cho Arteta có thể đưa ra sân một ba tiền vệ tấn công đầy sức trẻ và nhiệt huyết, trong đó tất cả đều chưa đến 21 tuổi.

Trên mặt trận phòng ngự, Arsenal đang dần có được sự chắc chắn nhờ vào những bản hợp đồng chất lượng mà họ mang về hè này. Ben White, cái tên đắt giá nhất trong số đó, đương nhiên trở thành cầu thủ được đá chính thường xuyên nhất nơi hàng phòng ngự Pháo thủ. Nếu không vì những chấn thương, Kieran Tierney chắc chắn cũng sẽ có thành tích tương tự, khi cầu thủ này luôn thể hiện đầy ấn tượng về cả mặt tấn công lẫn phòng ngự. Dẫu vậy, chấn thương dài hạn của Tierney lại là cơ hội để một tân binh khác được toả sáng. Sự bùng nổ của Nuno Tavares thời gian qua đã khiến Arteta thật khó xử khi phải đẩy anh lên ghế dự bị để nhường lại suất đá chính cho Tierney.

Ở cánh đối diện, Arsenal cũng tìm ra một viên ngọc quý nơi hậu vệ phải người Nhật Bản – Takehiro Tomiyasu. Cầu thủ 23 tuổi không có được tốc độ xuất chúng hay sự đột biến như các hậu vệ cánh đương đại, thay vào đó là sự toàn diện và chắc chắn so với các hậu vệ phải mà Arteta từng có trước đây. Gabriel Magalhaes là mảnh ghép cuối cùng nơi bộ tứ vệ, khi tiếp tục cho thấy những tiến bộ trong mùa giải thứ hai tại câu lạc bộ.

Tuy nhiên, có lẽ cầu thủ quan trọng nhất nơi hàng phòng ngự Arsenal mùa này là Aaron Ramsdale, người đã có những màn trình diễn siêu việt kể từ khi giành được vị trí số một trong khung gỗ từ người đàn anh Bernd Leno. Theo FBref, Ramsdale sở hữu tỉ lệ cứu thua cực kì ấn tượng là 81.8%, chỉ xếp sau Edouard Mendy của Chelsea và José Sa của Wolves. Anh cũng đang là thủ môn có tỉ lệ giữ sạch lưới cao thứ nhì tại Premier League, với 56.3% sau 16 trận, chỉ kém hơn duy nhất thủ thành Ederson của Manchester City. Không những vậy, anh cũng cho thấy tầm ảnh hưởng trên khía cạnh chỉ huy hàng thủ, một điều rất cần thiết cho hàng phòng ngự đôi khi mỏng manh và thiếu tập trung của Arsenal.