Arsenal hãy chơi như Bayern Munich nếu có thể

Phòng ngự với sơ đồ 4-4-2/4-2-3-1, triển khai bóng và tấn công với 3 hậu vệ, 1 tiền vệ trụ và nhóm 6 cầu thủ tấn công là một phương án chiến thuật không mới với Julian Nagelsmann.

Hình ảnh thế này có thể được thấy tại RB Leipzig mùa giải trước, tiếp tục được thể hiện tại Bayern Munich ở thời điểm hiện tại. Tuy nhiên, có nhiều điểm khác biệt giữa hai tập thể này.

Việc 6 cầu thủ tấn công chọn vị trí một cách có hệ thống dựa theo 5 khu vực chiều dọc sân là không mới với Nagelsmann, nhưng sự khác nhau lớn nhất giữa Leipzig và Bayern Munich là ở đẳng cấp của các cá nhân, và cái tôi được thể hiện của từng cầu thủ này. Với Leipzig, có thể nhận thấy xuyên suốt trong trận đấu, một cầu thủ cụ thể sẽ có một phạm vi hoạt động cụ thể của riêng mình, họ kiên định với khu vực hoạt động ấy trong một cấu trúc đội hình chung của tập thể. Sự hoán đổi vị trí có xảy ra, nhưng không quá ngẫu hứng.

Dễ dàng định hình được ai ở vị trí nào. Ví dụ: hành lang cánh trái thuộc về Angelino, hành lang trong cánh trái thuộc về Christopher Nkunku, khu vực trung lộ thuộc về Dani Olmo, hành lang trong cánh phải thuộc về Marcel Sabitzer, hành lang cánh phải thuộc về Tyler Adams, người đá trụ là Kevin Kampl, người đá tiền đạo là Yussuf Poulsen.

Thời điểm đầu mùa giải này, Naglesmann nhanh chóng áp đặt được ý tưởng khi triển khai bóng của mình lên Bayern Munich, với những yêu cầu cụ thể về khu vực hoạt động cho các cầu thủ. Nhưng câu chuyện tại Bayern khác nhiều so với Leipzig. Tập thể này không chỉ có những cá nhân ở đẳng cấp cao, có cái tôi lớn, mà còn luôn duy trì được một bản sắc bóng đá với những tình huống tấn công ở nhịp độ cao, cho phép các cầu thủ sự tự do trong việc ra quyết định xử lý tình huống – điều được Hansi Flick khai thác và phát huy hiệu quả.

Trận gặp Barcelona tại Camp Nou chứng kiến một Bayern Munich đặc trưng. Họ tấn công nhanh, chơi rất gần nhau khi có bóng, và hiếm khi chiếm lĩnh đầy đủ cả 5 khu vực sân theo chiều ngang ở những thời điểm quyết định – nơi sự tự do được thể hiện cao nhất.

Đó là bài toán với Nagelsmann, trong bối cảnh vừa cần duy trì sự thoải mái trong tâm lý giúp các cầu thủ phát huy tốt nhất phẩm chất của họ, vừa cần đặt ra dấu ấn của riêng mình. Đây là hình ảnh Bayern Munich tổng hoà được cả hai yếu tố ấy, sau quãng thời gian khoảng 4 tháng thích nghi của Nagelsmann. Họ vẫn duy trì một cấu trúc đội hình mong muốn của HLV, nhưng ngoài vị trí của Alphonso Davies ở hành lang cánh trái, thì khó có thể xác định cầu thủ cụ thể nào hoạt động ở khu vực cụ thể nào.

Hình ảnh trước khi Leroy Sane ghi bàn vào lưới Barcelona cho thấy cầu thủ chạy cánh này đang hoạt động ở khu vực trung lộ, một cầu thủ chạy cánh khác là Kingsley Coman chính là người thực hiện đường chuyền ở đoạn ngắn cho Sane. Khu vực đáng ra Sane đảm nhiệm, được chiếm lĩnh bởi Thomas Muller, trong khi khu vực đáng ra Coman hoạt động, được Jamal Musiala – một tiền vệ trung tâm, trám vào.

không chỉ ở trận đấu này, mà Bayern đã chơi với sự tự do có tổ chức nói trên ở gần như tất cả các trận đấu gần nhất của họ, dù ra sân với đội hình thế nào. Không dễ để thấy hình ảnh này trong tập thể của Pep Guardiola, của Thomas Tuchel của Jurgen Klopp, những người cũng ít nhiều áp dụng triết lý định hướng vị trí vào định hướng chơi bóng.

Bayern Munich là một câu chuyện khác, đội bóng dù ít dù nhiều, luôn có một bản sắc lối chơi nhất định. Cái hay của Nagelsmann là cách HLV này lấy bản sắc đó làm bệ đỡ cho ý tưởng chiến thuật của riêng mình.